Khám phá những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

09:50 |
Một số lâu đài ma ám nặng khiến nhiều người không dám ngủ một mình tại đó nếu như có cơ hội.

Bí ẩn những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

 Lâu đài Houska ở Cộng hòa Czech là một trong những lâu đài đáng sợ nhất hành tinh. Được xây dựng vào nửa đầu thế kỷ 13, lâu đài Houska bị đồn là nơi xuất hiện hồn ma của một nhà sư mang theo chiếc rìu đi sau du khách. Một số nhân chứng còn cho hay nhìn thấy một hàng dài những linh hồn bị xích với nhau và trên tay cầm đầu của mình vô cùng đáng sợ.

Bí ẩn những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

 Lâu đài Akershus ở Na Uy được xây dựng vào thế kỷ 13. Nơi đây được cho là một trong những địa điểm đáng sợ nhất Na Uy khi lâu đài này từng được Đức quốc xã sử dụng làm nhà tù. Nhiều tù nhân bị phát xít Đức giết hại tại đây. Do vậy, lâu đài Akershus được cho là bị ma ám nặng bởi những hồn ma người xấu số.

Bí ẩn những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

 Lâu đài Charleville ở Ireland được cho là bị ma ám bởi hồn ma của Harriet - cô con gái 8 tuổi của Bá tước Charleville. Ba tước này là chủ nhân lâu đài năm 1978. Harriet bị trượt chân khỏi lan can khi chơi đùa và tử vong sau khi rơi xuống mặt đá bên dưới. Một số du khách báo cáo có thể nghe thấy những tiếng hát, cười hay la hét vào ban đêm, thậm chí còn thấy cô bé đứng bên cạnh họ khi đến lâu đài ma ám này.

Bí ẩn những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

 Lâu đài Franklin, Ohio là một trong những nơi bị ma ám nặng ở Mỹ. Nơi đây gắn liền với một số câu chuyện bi thảm cùng với việc phát hiện hàng chục bộ xương người trong một căn phòng. Một số người còn cho hay nhìn thấy những hồn ma xuất hiện tại lâu đài Franklin.

Bí ẩn những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

 Lâu đài Chillingham ở Northumberland, Anh được xây vào thế kỷ 14. Nơi đây được báo cáo có tiếng khóc của một hồn ma bé trai vào nửa đêm mặc đồ xanh. Một hồn ma nổi tiếng khác ở lâu đài này là Quý bà Mary Berkeley thường đi lang thang trong lâu đài Chillingham để tìm người chồng ngoại tình.

Bí ẩn những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

 Lâu đài Culzean ở Carrick Scotland được cho bị hai hồn ma ám. Trong đó, một hồn ma hay thổi sáo vào lúc trời giông bão và hồn ma còn lại là một phụ nữ trẻ mặc một chiếc váy dạ hội nhưng không ai biết đó là ai và lý do vì sao lại xuất hiện ở lâu đài Culzean.

Bí ẩn những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

 Lâu đài Leap ở Bắc Roscrea, Ireland được xây dựng vào thế kỷ 15 là một trong những lâu đài ma ám nặng. Nơi đây lưu truyền tin đồn về các hồn ma vô cùng đáng sợ trong đó có hồn ma tên "Nó". Hồn ma này có kích thước to bằng con cừu có khuôn mặt bị thối rữa và có mùi nồng nặc của lưu huỳnh.

Bí ẩn những lâu đài ma ám kinh dị nhất thế giới

Lâu đài Erasmus ở Nam Phi là nơi xuất hiện nhiều báo cáo về các hiện tượng siêu nhiên, huyền bí cũng như các hồn ma cư ngụ.

Theo List25
Xem thêm…

Lời đồn về khu nghĩa địa trấn yểm của người Tàu

12:13 |
Có lời đồn rằng, để khống chế nước Nam, các triều đại Trung Quốc đã cho pháp sư dựng nên khu nghĩa địa  bằng  trinh nữ.
Nghĩa địa của người Tàu nằm giữa khu dân cư trên đường Hoàng Hoa Thám.

Lọt thỏm trong một khu dân cư đông đúc thuộc phường Thụy Khuê, trên đường Hoàng Hoa Thám (Hà Nội), có một nghĩa địa cổ chôn toàn người Tàu.
Họa sĩ Lê (ở Hà Nội) ngoài đam mê sáng tác, thì anh cũng có thú vui tìm hiểu những chuyện kỳ quặc, bí ẩn trong cuộc sống. Nghĩa địa Tàu này ở cách nhà anh không xa, nơi cha ông anh từng sống, nên nó gắn chặt với ký ức của anh.
Theo nghiên cứu của anh Lê, người Tàu xưa luôn có ý định xâm chiếm nước Việt, tuy nhiên, những cuộc tấn công quân sự rất tốn người, tốn của, mà không khuất phục được đất nước phía Nam nhỏ bé. Để tìm cách thôn tính nước Nam, các triều đại Trung Quốc đã thực hiện “cuộc chiến tâm linh”. Họ cử nhiều pháp sư tài năng sang Việt Nam, đóng vai các lái buôn, ăn mày để đi tìm những địa điểm có nhiều linh khí, để yểm bùa, làm suy yếu linh khí nước Việt. Pháp sư nổi tiếng nhất là Cao Biền. Ông ta cùng đội ngũ pháp sư đã trấn yểm hàng nghìn điểm ở khắp nước Việt, đặc biệt quanh thành Thăng Long.
Thời vua Quang Trung, nước Việt quá hùng mạnh về quân sự, Càn Long không làm gì được, nên đã sử dụng phương pháp yểm bùa như các triều đại trước đã thực hiện. Họ đã chọn được một địa điểm được coi là nơi phát ra linh khí khiến nước Việt hưng thịnh. Khu vực đó nằm ở phía tây của thành Thăng Long, phía cuối của con sông Tô Lịch.
Nghĩa địa của người Tàu nằm giữa khu dân cư trên đường Hoàng Hoa Thám.
Các pháp sư triều đình nhà Thanh đã bí mật lập một khu nghĩa địa ở địa điểm đó. Tại nghĩa địa đó, họ chôn người chết như bình thường, để làm bình phong. Tuy nhiên, bên dưới nghĩa địa, họ đào một đường hầm rất sâu, với những gian phòng lớn, để thực hiện việc yểm bùa.
Theo truyền thuyết mà những cụ già thời xưa truyền lại, thì tại căn phòng bí mật phía tây Hà Nội, hàng năm, người Tàu đã sử dụng những trinh nữ để yểm. Họ bắt một cô gái xinh đẹp người Trung Quốc, tuổi 15-16, là trinh nữ. Trinh nữ này sẽ ngậm một lát sâm và bị nhốt trong hầm. Trinh nữ này bị trói chặt, lại phải uống bùa, nên không nói được, không cử động được.
Nhốt trong hầm khoảng 100 ngày, thì trinh nữ sẽ chết trong tư thế ngồi. Trinh nữ chết một cách đau đớn, oan khuất, sẽ biến thành hồn ma vất vưởng, chứa chất oán thù, linh hồn không bao giờ siêu thoát được. Trinh nữ ấy sẽ quấy phá vùng đất, phá tan linh địa.
Sau khi đeo đủ thứ bùa ngải vào người, chiếc nanh hổ, cùng với mấy chiếc nhẫn, vòng đính đá ruby, mà anh tin có tác dụng xua đuổi tà ma, họa sĩ Lê lấy dũng khí dẫn tôi vào khu nghĩa địa Tàu. Khu nghĩa địa ấy nằm trong một con ngõ nhỏ xíu, rất dốc, bên đường Hoàng Hoa Thám.
Nghĩa địa Tàu nằm lọt trong khu dân cư đông đúc, nhưng rộng tới cả nghìn mét vuông, cỏ cây rậm rạp, muỗi bay vo vo. Một cảm giác lạnh người chạy dọc sống lưng. Những ngôi mộ vẫn còn nguyên bia đá, với thành mộ bao quanh. Mộ to, mộ nhỏ thành hàng, thành lối, nhưng hầu như chỉ trồi nửa bia đá lên mặt đất, lại bị cỏ mọc phủ kín. Những tấm bia đá đều vẫn còn nguyên vẹn, với những dòng chữ Hán cổ sắc nét. Một con đường bê tông nhỏ xuyên qua khu nghĩa địa, cắt nghĩa địa làm đôi. Hai bên đường chi chít bia mộ chữ Hán, với những cọng hương xiêu vẹo.
Cuối con đường ấy là một ngôi đền thờ, bài trí theo phong cách Trung Quốc. Đó là ngôi đền thờ thổ địa, hai bên có hai phòng, một phòng là chỗ để người thân đến viếng mộ, chuẩn bị đồ hành lễ, một phòng để cụ từ ở. Vào các dịp thanh minh, lễ Tết, người Tàu thường chuẩn bị lễ rất lớn để cúng bái ở mộ.
Trước kia, người Tàu thuê cụ từ ở tại nghĩa địa, trông nom, săn sóc nghĩa địa, trả tiền công hàng tháng, nhưng nhiều năm nay họ ít qua lại nghĩa địa này, nên bỏ quên luôn, chẳng còn ai săn sóc mộ, ngoài những hộ dân sống ở đây. Khu mộ gần như bỏ hoang. Ngôi đền thờ cũng đã bị người dân sử dụng làm nhà ở.
mo tau2 1377763865 Lời đồn về khu nghĩa địa trấn yểm của người Tàu
Ngôi mộ nằm giữa ngõ, cản trở đi lại của người dân.
Theo ông Nguyễn Văn Chiêu, nhà ở ngay cạnh những ngôi mộ này thì khu nghĩa địa của người Tàu hình thành từ thế kỷ 19, còn cụ thể năm nào, thì ông và cư dân ở đây cũng không nắm rõ. Chỉ biết rằng, ngày xưa, họ sinh sống, buôn bán ở Hà Nội khá đông, mua đất ở đây để chôn cất người chết. Nghĩa địa mỗi ngày một mở rộng, và có tới vài trăm ngôi mộ ở nghĩa địa này.
Đến năm 1954, chính quyền không cho chôn cất ở đây nữa. Mấy chục năm nay nhà cửa mọc lên, phố xá mở rộng, lấn chiếm vào đất nghĩa địa, nên nhiều mồ mả chìm sâu dưới lòng đất. Hiện chỉ còn khoảng 100 ngôi mộ có thể nhận dạng được trong nghĩa địa.
Theo anh Sơn, người sống từ bé ở nghĩa địa Tàu bên đường Hoàng Hoa Thám, thì trước đây, khu nghĩa địa của người Tàu rất hoang vu, toàn cây cối rậm rạp. Trong nghĩa địa có một số cây ổi, bưởi, hồng xiêm. Cây nào cũng sai quả trĩu trịt, tuy nhiên, chẳng ai dám hái quả để ăn, vì rất sợ.
Cách đây 30 năm, Nhà nước phân khu đất cạnh nghĩa địa cho các cán bộ của xưởng phim truyện Việt Nam. Mỗi gia đình được chia khoảng 20 mét vuông đất và được Nhà nước làm cho một ngôi nhà bằng gỗ ép. Giờ vẫn còn nhiều cán bộ xưởng phim ở mảnh đất cạnh nghĩa địa này. Nhiều gia đình có điều kiện thì chuyển đi nơi khác sinh sống. Những gia đình gặp nhiều chuyện rủi, sợ đất dữ cũng tìm cách bỏ đi nơi khác.
Nhắc đến chuyện yểm bùa, anh Sơn lắc đầu không biết. Anh bảo, cũng có nghe một số người kể chuyện người Tàu yểm bùa này khác, nhưng anh không tin và cũng không thấy có cơ sở nào, vì gia đình anh sống ở đây mấy chục năm vẫn bình an. Anh Sơn ra ngõ, chỉ vào tấm bia đá giữa ngõ và bảo rằng, đó chính là một ngôi mộ Tàu. Theo anh, mọi người sống chung với mồ mả của người Tàu, nhưng chẳng thấy chuyện gì xảy ra.
Ông Nguyễn Văn Chiêu cho biết, xưa kia, ngôi mộ này nằm trên mặt đất, có cả khuôn, hình hẳn hoi, với bia đá khá lớn. Tuy nhiên, nhà cửa xây lên san sát, nhà nào cũng tôn nền lên cao, rồi quá trình làm ngõ, đã lấp hoàn toàn ngôi mộ. Hiện chỉ còn nhận ra ngôi mộ qua nửa tấm bia đá trồi lên mặt ngõ.
Cư dân trong khu vực này cũng không biết rõ đó là mộ của ai, chỉ biết rằng, đó là một ngôi mộ cổ của người Tàu, thuộc dòng họ Yên Ninh, có nguồn gốc từ Phúc Kiến (Trung Quốc). Dòng họ này là người Hoa, sinh sống ở Hà Nội. Họ làm nghề buôn bán ở khu vực sân Quần Ngựa (phố Văn Cao, Ba Đình, Hà Nội) bây giờ. Ngôi mộ này chôn cả 2 vợ chồng và hiện vẫn chưa sang cát.
mo tau4 1377763865 Lời đồn về khu nghĩa địa trấn yểm của người Tàu
Những ngôi mộ này đều có khắc nhiều chữ Trung Quốc.
Cách đây mấy năm, có một người từ Mỹ về, thắp hương ở ngôi mộ này. Thấy có người đến thắp hương, cư dân trong ngõ đã hỏi han về lai lịch ngôi mộ. Người này bảo rằng, anh ta là bạn thân của cháu nội thống đốc một bang ở bên Mỹ. Ngôi mộ này chôn hai người Hoa, là bố mẹ của ông thống đốc đó. Con cháu của ông thống đốc này hiện cũng đã già lắm rồi, không đi lại được nữa, nên dù rất muốn cải táng, di chuyển mộ tổ đi, nhưng hiện chưa làm được.
Từ đó đến nay, chẳng có ai hương khói cho ngôi mộ nữa. Vào ngày rằm, ngày lễ, mấy hộ dân xung quanh vẫn hương khói chu đáo cho người nằm dưới mộ. Theo một số người dân ở khu vực này, thì mấy ngôi nhà cạnh ngõ, đã làm đè lên một phần ngôi mộ Tàu này. Hiện ngôi mộ chỉ còn một phần nổi lên, phần còn lại chìm dưới chân móng nhà. Gia chủ của ngôi nhà ngay đầu ngõ cũng thừa nhận vì đất ít quá, nên trước đây ông lấn chiếm, rồi làm nhà đè lên ngôi mộ. Tuy nhiên, ông lo lắng chuyện tâm linh cẩn thân, nên không sợ hãi gì.
Theo lời anh Sơn, ngôi mộ Tàu nằm giữa ngõ rất bất tiện. Hàng ngày, hàng trăm lượt người đi lại, xe máy, xe đạp cưỡi lên đầu 2 cụ già nằm dưới mộ, như thế, người chết chẳng vui, mà người sống cũng chẳng muốn.
Các hộ dân trong ngõ đã họp rất nhiều lần, thậm chí làm đơn nộp lên chính quyền đề nghị di dời ngôi mộ ra nghĩa trang. Chính quyền đã thông báo việc di chuyển mộ để người thân đến nhận, song không có phản hồi.
Phần việc di chuyển mộ sẽ do người dân trong ngõ cùng với chính quyền đảm nhiệm. Tuy nhiên, đến khi chuẩn bị động vào mộ, thì mọi người lại thôi, vì chẳng ai dám làm việc ấy. Người dân ở đây đều sợ hãi những ngôi mộ Tàu, nên không ai dám đứng ra chủ trì việc cải táng, bốc chuyển, bởi nhỡ đâu, tội vạ lại đổ lên đầu mình.
Tiến sĩ Vũ Thế Khanh, Tổng giám đốc Liên hiệp UIA cho biết: “Việc các pháp sư người Trung Quốc trấn yểm ở Việt Nam được lịch sử ghi chép. Tuy nhiên, chuyện họ lập nghĩa địa chôn người Hoa để yểm bùa thì chưa thấy sách sử, hay truyền thuyết nào nói đến cả.
Trước đây, người Hoa buôn bán, định cư ở Việt Nam nhiều, nên họ chết rồi chôn ở Việt Nam cũng không có gì là lạ. Ở khắp Việt Nam chỗ nào có người Hoa sinh sống, thì chẳng có mộ của người Hoa. Hà Nội từng là nơi người Hoa làm ăn, buôn bán rất đông. Theo quan điểm của tôi, đó chỉ là khu mộ bình thường, không có yếu tố yểm bùa ở đó. Chính quyền cũng nên di chuyển khu mộ đó ra khỏi khu dân cư, để đảm bảo môi trường sống vệ sinh và văn minh”.
Theo VTC
* Tên nhân vật đã thay đổi
Xem thêm…

chứng kiến bị ma nhập

11:07 |


Từ bé đến giờ, e được chứng kiến người bị ma nhập 2 lần rồi. E k phải là người quá tín đâu ạ, vì e chỉ lơ lửng ở giữa khoa học và tâm linh thôi, nhưng các cụ bảo có thờ có thiêng, có kiêng có lành mà. Trước giờ e được nghe người ta kể lại chuyện bị ma nhập e k tin lắm, và cho đến khi e được chứng kiến tận mắt thì e đã phải tin vì có những thứ mà khoa học cũng khó mà giải thích được.
Lần thứ 1: Là hồi e học ĐH năm thứ 2, hồi đó bọn e hay đi học thuê cho mấy bà chị lớn tuổi học tại chức, vì bận ck con nên họ toàn thuê người học hộ. Hôm đó, e học cho 1 chị ở bên trường CĐ SP TW, nghành mầm non gì đó. Học được 2 tiết thì cô giáo cho ra chơi, bỗng dưng 1 chị ( chị H) ngồi bàn bên dưới cách bàn e ngồi 1 bàn, c ấy mắt nhắm nghiền vào rồi đầu gật lên gật xuống với lực rất mạnh, giật đầu liên tục và miệng thì the thé mắng cái gì đó lúc ấy e k nghe rõ. Mọi người ai cũng tỏ ra sợ hãi, chưa biết chuyện gì đang sảy ra. Cứ tưởng c ấy bị lên cơn động kinh, hay tâm thần gì đó thôi… Lúc sau 1 c ngồi cạnh c ấy ( tạm gọi c A nhé) hiểu ra chuyện vì c này nói hay đi hầu đồng gì đó nên biết, c ấy bảo với mn là đừng sợ, c này đang bị cô 9 hay cô 10 gì đó hành, phạt…
E nghe đến đó sợ tái cả mặt luôn, vì chưa bao giờ trong đời e lại được tận mắt chứng kiến 1 sự kiện mang đậm tính chất tâm linh như thế Biểu tượng cảm xúc pacman, Biểu tượng cảm xúc pacman . E và mấy người đứng đó sợ quá cứ bám lấy nhau đứng dạt ra gần cửa chính vì sợ, nửa tò mò muốn mục sở thị hiện tượng này tiếp, nửa thì muốn tháo chạy luôn. Lúc này, c bị nhập ấy đầu thì vừa gật vừa chửi như nhiếc móc gì đó, e nghe thoang thoáng là: KO có học hành gì hết nhá, ko có được đi học nữa nhá!!, rồi c ấy tự cào cấu, 2 tay cứ đập bùm bụp vào ngực mà mắt thì vẫn nhắm nghiền nhé. Cào cấu chán chê c ta quay ra xé vở, bẻ gãy cả bút luôn mà dùng lực rất nhẹ thôi, e thề là e k chém đâu ạ, Chị A thấy vậy bèn bảo mọi người hộ giữ c ấy để c ấy k đập đầu xuống bàn nữa, vì lúc ấy c H vẫn gật đầu rất mạnh nhá, nhưng do khỏe quá k ai giữ được cả, c A bèn nịnh, cứ nịnh là: cô ơi, thôi được rồi, cô tha cho nó đi, để mn gọi điện cho ck nó đến đón nó về để tạ lễ cho cô nhá, thôi cô thăng đi cô!,, c H gừ gừ rồi giãy mạnh nằm vật xuống sàn nhà, mắt vẫn nhắm nghiền rồi chửi: k học hành gì hết nhá!!!. Lúc này có cả 1 bác bảo vệ, và các thầy cô đến hộ giữ nhưng cũng k giữ nổi. Chị H vẫn nằm dưới sàn nhà giãy giụa chửi bới, mãi lúc sau c ấy lả đi, k giãy nữa mn mới dìu c ngồi lên bàn, lấy nước cho c uống rồi quạt cho c. Đợi c tỉnh đc 1 lúc mn mới bắt đầu xúm lại hỏi chuyện. c ấy kể: c bị như thế từ hồi cuối năm ngoái rồi, hợp cô 9, cô 10 gì đó ở Nghệ An bắt c phải lập điện hay phủ gì đó để coi bói, k co c đi học nhưng c vẫn đi vì c muốn làm cô giáo mầm non hơn. Mặc dù c cũng đã lập điện ở nhà, thờ cúng hẳn hoi, nhưng cứ đến tối là bắt đầu c bị đau đầu kinh khủng, rồi nhìn thấy những thứ mà người bình thường k thấy đc. Ban đầu người nhà c tưởng c bị thần kinh, đưa đi bệnh viện tâm thần ở Trâu Qùy khám nhưng các bác sĩ đều trả lời là sức khỏe và hệ thần kinh của c hết sức bình thường, k có vấn đề gì cả. Sau c phải đi coi thầy suốt và bắt đầu lập điện từ đầu năm nay. Hôm nay, là ngày c phải dâng lễ tạ cô nhưng c bảo ck c ở nhà làm để c đi học, k ngờ cô đi theo cô nhập cô hành cho thế này?, c H nói với giọng mệt mỏi, giọng lúc này của c k giống lúc nãy nhá các bác, vì lúc bị nhập e nghe lơ lớ the thé í, còn giọng bây giờ c nói trầm, ấm hơn nha chứ k chói tai như cái giọng bà cô 9, 10 j đó đâu ạ.
C ngồi nghỉ 1 lúc, kể cho mn nghe xong đang ngồi thì e lại thấy mắt c ấy nhắm vào, đầu đảo đảo như con gà sắp chết toi í Biểu tượng cảm xúc pacman, xong c lại bị nhập và hành tiếp, cứ mỗi lần nhập vào phải hành c tầm 10p, mà c bị như thế từ lúc 9h cho đến tận 11h trưa tới khi a ck đến đón về mới thôi, ôi mai gót! nghĩ lại mà h e vẫn thấy ớn cả sống lưng nè, hị hị.
Lần thứ 2.
Lần này là ở tại nhà bác e luôn ( a trai của bố e), Chuyện mới sảy ra vào tầm tháng 2 năm ngoái thôi. Hôm đó là đám cưới của con trai út nhà bác e, cỗ to linh đình lắm, tầm 200 – 300 mâm ấy. tối hôm đó tầm 7h, khách khứa đến vẫn ăn uống, chúc rượu bình thường thì có 1 chú trong làng đến hộ đám cưới bỗng dưng lăn đùng ra sân, ngồi vừa khóc vừa cười, tay chỉ lung tung cả. Mọi người cứ tưởng chú ấy bị say rượu nên bảo 1 anh nhà gần đó đưa về, nhưng lúc a này lại gần thì chú ấy lao vào ôm chầm lấy a đấy và nói: t yêu m nhé, cho t thơm m 1 cái nhé . Bấy giờ a này sợ xanh mắt, vội vàng giãy ra rồi k dám vào gần nữa. Mấy bà ngồi đó hiểu chuyện nên người chạy đi lấy dao, người đi bẻ cành dâu mang lại nhét lá dâu vào túi áo, túi quần chú ấy rồi cầm cành dâu vụt tới tập thì chú ấy vừa khóc vừa lăn lộn dưới sân nhìn tội lắm. Được 1 lúc mệt rồi, mn bảo 2 anh em của chú ấy đưa chú ấy về. Lúc chuẩn bị cho chú ấy ngồi lên xe máy để lai về, tự dưng chú ấy ru a trai chú ấy ngã xô về phía trước và bảo là có ai ở đằng sau ru chú ấy.
Đưa về đến nhà, chú ấy k dám vào nhà các bác ạ, cứ lùi lại sợ sệt cái gì đó ( e nghĩ chắc các cụ k cho vào, vì trên này người ta thờ cúng tổ tiên, địa thần rất hẳn hoi). Lúc này 1 anh cháu của chú ấy đứng đằng sau bảo: k chịu vào nhà thì ru chú ấy vào, chú ấy quay lại lườm a này mắt sọc đỏ lên quát: m mà ru t vào, ngày mai m chết ngay cho coi. A này sợ quá k dám nói năng gì nữa, lùi ra xa luôn. Lúc bấy giờ chị dâu chú ấy mới hỏi: thế m lài ai? Sao lại nhập vào e tao?. Nó bảo là: tao bị chết đuối ở đập Khuôn Thần ( các bác đã nghe đến đập Khuôn Thần ở Lục Ngạn chưa ạ?), hôm nọ tao thấy 2 vk ck thằng này đi ăn cỗ, ngồi thuyền qua đập, t thấy hợp t theo về đây…..
Nghe nói giãi bày được lúc , thì bà c dâu chú này sai người xg bếp lấy 1 ít muối và gạo rắc trước cửa chính cửa nhà rồi bất ngờ ru chú ấy vào nhà, thế là chú ấy xỉu xg sàn nhà, nằm 1 lúc sau thì tỉnh. Tỉnh lại mn hỏi có nhớ gì k? thì chú bảo k nhớ gì cả, chỉ biết là đang ở đám cưới, lúc sau thấy đau đầu rồi k nhớ gì nữa hết.
Chuyện e kể hết rồi ạ, hòn toàn là có thật luôn k phải e bốc phét đâu hihi. Các bác đọc xong like cho e cái

nguồnhttp://truyenmacothat.net/
Xem thêm…

Bóng đè

11:02 |
Chào các bạn. Đọc truyện trên page cũng đã lâu, hôm nay rảnh rỗi, hứng chí viết một truyện mà mình gặp cho các bạn đọc. Trước giờ có lẽ mình gặp ma cũng trên dưới mười lần rồi nhưng do lúc gặp không ý thức được là ma nên cũng cho qua luôn. Giờ đọc truyện của nhiều bạn trong page mới ngờ ngợ nhớ lại những chuyện cũ. Khi nào có dịp mình ngồi nhớ lại từng chuyện kể cho các bạn nghe. Truyện lần này mình kể là chuyện xảy ra gần nhất với mình, cũng là chuyện rõ ràng nhất, còn những lần trước thì là tiếng đập cửa, rột rẹt, tiếng kéo bàn ghế hay thấy bóng người thôi. Cũng không có gì ghê lắm các bạn đọc không hay cũng đừng ném đá nha.
Mình vốn không phải là người gan dạ gì, nếu không muốn nói là rất sợ ma. Nhưng do hầu như những lần gặp ma không biết, không hiểu được đó là ma nên tỉnh queo ko biết sợ. Chuyện của mình là vầy:
Mình không nhớ rõ thời gian, nhưng khoảng tầm tháng 4 hay 5 gì đó năm 2015, có một dịp mình với ông xã đi Vũng tàu chơi. Khách sạn mình ở là dạng khách sạn mini, không lớn lắm, một tầng khoảng 6, 7 phòng và cả khách sạn khoảng 7 lầu. Mình ở khách sạn này lần này là lần thứ 2 rồi, không hiểu sao khách sạn rất mới, lần đầu vào còn thơm mùi sơn vữa, nhưng 2 lần bước vào là 2 lần mình đều cảm thấy bất an kì lạ lắm. Lần đầu ở thì không có gì đặc biệt, cho đến lần vừa rồi. Mình và ông xã được xếp ở tầng 4, ngay phòng cuối cùng, nghe phòng cuối là mình cũng hơi ớn ớn rồii. Phòng cuối hành lang, cửa phòng nằm bên trái thì ngay sát cửa phòng, vuông góc với cửa là một cánh cửa khác làm bằng kính, thông ra cầu thang thoát hiểm xây phía ngoài xuống một khu đất trống phía sau khách sạn. Nhìn qua cửa kính xuống phía sau là đất trống và vài cây thong lác đác. Cửa sổ phòng mình thì nhìn qua ngôi nhà xéo đối diện cũng như nhà hoang ý, lan can gỉ xét hết, ghê chết đi được. Khách sạn có một đặc điểm là luôn quên bật đèn hành lang, nên hôm ấy sau khi đi tắm biển và ăn chơi các kiểu về, mình và anh xã vừa bước ra khỏi thang máy thì tối om, phải tự đi mò đèn bật lên để về phòng. Vào phòng ngủ thì do mình sợ ma nên không cho anh xã tắt đèn, anh xã nằm xem đá banh và ôm mình, mình thì gối lên tay anh xã ngủ. Vừa mơ mơ màng màng thì cảm giác như bị ai đè không tỉnh dậy được. Mắt vẫn mở phân nửa vẫn thấy đèn sáng, tiếng tivi đá banh ồn ào, nhưng không làm sao dậy được. Rồi bỗng nhiên mỉnh thấy như có đứa bé ngồi trên bụng mình ý, ngồi như kiểu cưỡi ngựa, hai chân hai bên, tay đặt giữa bụng. Điều đặt biệt là đứa bé này mình chỉ thấy từ phần chân tới ngang bụng nó, hai bàn chan bé xíu và không mang giày, mặc cái quần jean xanh như kiể quần yếm ý và hai cái tay nó vịn vô bụng mình, còn nửa thân trên nó mình không thấy được, hoàn toàn mờ đi như không có, thân dưới thì thấy rõ. Mình sợ quá ráng gồng người tỉnh dậy thì không được, tay nắm tay anh muốn ra hiệu để anh kêu mình dậy mà cũng không điều khiển được cái tay. Xong mình giả vờ nhắm mắt rồi vùng một cái mới tỉnh đậy được. Anh vẫn nằm sát bên vậy mà lúc thấy đứa bé thì cảm giác không có anh ở đó vậy. Xong nằm một chút lại buồn ngủ quá mình thiếp đi lần nữa thì bị y như lần đầu, cũng vẫn là nó ngồi trên bụng mình. Bị đến lần thứ ba thì thay gì vùng dậy, mình nằm im rồi nhẩm chú đại bi (do mình cũng hay đọc chú nên thuộc), thì từ từ đi vào giấc ngủ và ngủ ngon một mạch tới sáng không còn thấy nữa.
Giờ nhiều khi ngồi nghỉ ngợi không biết cái mình gặp phải là ma hay là do tâm lý mình sợ nên thấy vậy. Mình cũng hay bị bóng đè lắm nhưng đơn giản đè là đè chứ chưa bao giờ thấy ai bên cạnh cả, đây là lần đầu tiên. Bạn nào rành cho mình ý kiến nha. Truyện của mình không hay lắm và thường là nhiều chuyện ngắn xảy ra thôi. Các bạn nếu còn có hứng thú thì hôm nào mình kể tiếp cho nghe ^^
nguồnChào các bạn. Đọc truyện trên page cũng đã lâu, hôm nay rảnh rỗi, hứng chí viết một truyện mà mình gặp cho các bạn đọc. Trước giờ có lẽ mình gặp ma cũng trên dưới mười lần rồi nhưng do lúc gặp không ý thức được là ma nên cũng cho qua luôn. Giờ đọc truyện của nhiều bạn trong page mới ngờ ngợ nhớ lại những chuyện cũ. Khi nào có dịp mình ngồi nhớ lại từng chuyện kể cho các bạn nghe. Truyện lần này mình kể là chuyện xảy ra gần nhất với mình, cũng là chuyện rõ ràng nhất, còn những lần trước thì là tiếng đập cửa, rột rẹt, tiếng kéo bàn ghế hay thấy bóng người thôi. Cũng không có gì ghê lắm các bạn đọc không hay cũng đừng ném đá nha.
Mình vốn không phải là người gan dạ gì, nếu không muốn nói là rất sợ ma. Nhưng do hầu như những lần gặp ma không biết, không hiểu được đó là ma nên tỉnh queo ko biết sợ. Chuyện của mình là vầy:
Mình không nhớ rõ thời gian, nhưng khoảng tầm tháng 4 hay 5 gì đó năm 2015, có một dịp mình với ông xã đi Vũng tàu chơi. Khách sạn mình ở là dạng khách sạn mini, không lớn lắm, một tầng khoảng 6, 7 phòng và cả khách sạn khoảng 7 lầu. Mình ở khách sạn này lần này là lần thứ 2 rồi, không hiểu sao khách sạn rất mới, lần đầu vào còn thơm mùi sơn vữa, nhưng 2 lần bước vào là 2 lần mình đều cảm thấy bất an kì lạ lắm. Lần đầu ở thì không có gì đặc biệt, cho đến lần vừa rồi. Mình và ông xã được xếp ở tầng 4, ngay phòng cuối cùng, nghe phòng cuối là mình cũng hơi ớn ớn rồii. Phòng cuối hành lang, cửa phòng nằm bên trái thì ngay sát cửa phòng, vuông góc với cửa là một cánh cửa khác làm bằng kính, thông ra cầu thang thoát hiểm xây phía ngoài xuống một khu đất trống phía sau khách sạn. Nhìn qua cửa kính xuống phía sau là đất trống và vài cây thong lác đác. Cửa sổ phòng mình thì nhìn qua ngôi nhà xéo đối diện cũng như nhà hoang ý, lan can gỉ xét hết, ghê chết đi được. Khách sạn có một đặc điểm là luôn quên bật đèn hành lang, nên hôm ấy sau khi đi tắm biển và ăn chơi các kiểu về, mình và anh xã vừa bước ra khỏi thang máy thì tối om, phải tự đi mò đèn bật lên để về phòng. Vào phòng ngủ thì do mình sợ ma nên không cho anh xã tắt đèn, anh xã nằm xem đá banh và ôm mình, mình thì gối lên tay anh xã ngủ. Vừa mơ mơ màng màng thì cảm giác như bị ai đè không tỉnh dậy được. Mắt vẫn mở phân nửa vẫn thấy đèn sáng, tiếng tivi đá banh ồn ào, nhưng không làm sao dậy được. Rồi bỗng nhiên mỉnh thấy như có đứa bé ngồi trên bụng mình ý, ngồi như kiểu cưỡi ngựa, hai chân hai bên, tay đặt giữa bụng. Điều đặt biệt là đứa bé này mình chỉ thấy từ phần chân tới ngang bụng nó, hai bàn chan bé xíu và không mang giày, mặc cái quần jean xanh như kiể quần yếm ý và hai cái tay nó vịn vô bụng mình, còn nửa thân trên nó mình không thấy được, hoàn toàn mờ đi như không có, thân dưới thì thấy rõ. Mình sợ quá ráng gồng người tỉnh dậy thì không được, tay nắm tay anh muốn ra hiệu để anh kêu mình dậy mà cũng không điều khiển được cái tay. Xong mình giả vờ nhắm mắt rồi vùng một cái mới tỉnh đậy được. Anh vẫn nằm sát bên vậy mà lúc thấy đứa bé thì cảm giác không có anh ở đó vậy. Xong nằm một chút lại buồn ngủ quá mình thiếp đi lần nữa thì bị y như lần đầu, cũng vẫn là nó ngồi trên bụng mình. Bị đến lần thứ ba thì thay gì vùng dậy, mình nằm im rồi nhẩm chú đại bi (do mình cũng hay đọc chú nên thuộc), thì từ từ đi vào giấc ngủ và ngủ ngon một mạch tới sáng không còn thấy nữa.
Giờ nhiều khi ngồi nghỉ ngợi không biết cái mình gặp phải là ma hay là do tâm lý mình sợ nên thấy vậy. Mình cũng hay bị bóng đè lắm nhưng đơn giản đè là đè chứ chưa bao giờ thấy ai bên cạnh cả, đây là lần đầu tiên. Bạn nào rành cho mình ý kiến nha. Truyện của mình không hay lắm và thường là nhiều chuyện ngắn xảy ra thôi. Các bạn nếu còn có hứng thú thì hôm nào mình kể tiếp cho nghe ^^
nguồnhttp://truyenmacothat.net/
Xem thêm…

chứng kiến bị ma nhập.

10:59 |

chứng kiến bị ma nhập. – Tác Giả Răng Khểnh


Từ bé đến giờ, e được chứng kiến người bị ma nhập 2 lần rồi. E k phải là người quá tín đâu ạ, vì e chỉ lơ lửng ở giữa khoa học và tâm linh thôi, nhưng các cụ bảo có thờ có thiêng, có kiêng có lành mà. Trước giờ e được nghe người ta kể lại chuyện bị ma nhập e k tin lắm, và cho đến khi e được chứng kiến tận mắt thì e đã phải tin vì có những thứ mà khoa học cũng khó mà giải thích được.
Lần thứ 1: Là hồi e học ĐH năm thứ 2, hồi đó bọn e hay đi học thuê cho mấy bà chị lớn tuổi học tại chức, vì bận ck con nên họ toàn thuê người học hộ. Hôm đó, e học cho 1 chị ở bên trường CĐ SP TW, nghành mầm non gì đó. Học được 2 tiết thì cô giáo cho ra chơi, bỗng dưng 1 chị ( chị H) ngồi bàn bên dưới cách bàn e ngồi 1 bàn, c ấy mắt nhắm nghiền vào rồi đầu gật lên gật xuống với lực rất mạnh, giật đầu liên tục và miệng thì the thé mắng cái gì đó lúc ấy e k nghe rõ. Mọi người ai cũng tỏ ra sợ hãi, chưa biết chuyện gì đang sảy ra. Cứ tưởng c ấy bị lên cơn động kinh, hay tâm thần gì đó thôi… Lúc sau 1 c ngồi cạnh c ấy ( tạm gọi c A nhé) hiểu ra chuyện vì c này nói hay đi hầu đồng gì đó nên biết, c ấy bảo với mn là đừng sợ, c này đang bị cô 9 hay cô 10 gì đó hành, phạt…
E nghe đến đó sợ tái cả mặt luôn, vì chưa bao giờ trong đời e lại được tận mắt chứng kiến 1 sự kiện mang đậm tính chất tâm linh như thế Biểu tượng cảm xúc pacman, Biểu tượng cảm xúc pacman . E và mấy người đứng đó sợ quá cứ bám lấy nhau đứng dạt ra gần cửa chính vì sợ, nửa tò mò muốn mục sở thị hiện tượng này tiếp, nửa thì muốn tháo chạy luôn. Lúc này, c bị nhập ấy đầu thì vừa gật vừa chửi như nhiếc móc gì đó, e nghe thoang thoáng là: KO có học hành gì hết nhá, ko có được đi học nữa nhá!!, rồi c ấy tự cào cấu, 2 tay cứ đập bùm bụp vào ngực mà mắt thì vẫn nhắm nghiền nhé. Cào cấu chán chê c ta quay ra xé vở, bẻ gãy cả bút luôn mà dùng lực rất nhẹ thôi, e thề là e k chém đâu ạ, Chị A thấy vậy bèn bảo mọi người hộ giữ c ấy để c ấy k đập đầu xuống bàn nữa, vì lúc ấy c H vẫn gật đầu rất mạnh nhá, nhưng do khỏe quá k ai giữ được cả, c A bèn nịnh, cứ nịnh là: cô ơi, thôi được rồi, cô tha cho nó đi, để mn gọi điện cho ck nó đến đón nó về để tạ lễ cho cô nhá, thôi cô thăng đi cô!,, c H gừ gừ rồi giãy mạnh nằm vật xuống sàn nhà, mắt vẫn nhắm nghiền rồi chửi: k học hành gì hết nhá!!!. Lúc này có cả 1 bác bảo vệ, và các thầy cô đến hộ giữ nhưng cũng k giữ nổi. Chị H vẫn nằm dưới sàn nhà giãy giụa chửi bới, mãi lúc sau c ấy lả đi, k giãy nữa mn mới dìu c ngồi lên bàn, lấy nước cho c uống rồi quạt cho c. Đợi c tỉnh đc 1 lúc mn mới bắt đầu xúm lại hỏi chuyện. c ấy kể: c bị như thế từ hồi cuối năm ngoái rồi, hợp cô 9, cô 10 gì đó ở Nghệ An bắt c phải lập điện hay phủ gì đó để coi bói, k co c đi học nhưng c vẫn đi vì c muốn làm cô giáo mầm non hơn. Mặc dù c cũng đã lập điện ở nhà, thờ cúng hẳn hoi, nhưng cứ đến tối là bắt đầu c bị đau đầu kinh khủng, rồi nhìn thấy những thứ mà người bình thường k thấy đc. Ban đầu người nhà c tưởng c bị thần kinh, đưa đi bệnh viện tâm thần ở Trâu Qùy khám nhưng các bác sĩ đều trả lời là sức khỏe và hệ thần kinh của c hết sức bình thường, k có vấn đề gì cả. Sau c phải đi coi thầy suốt và bắt đầu lập điện từ đầu năm nay. Hôm nay, là ngày c phải dâng lễ tạ cô nhưng c bảo ck c ở nhà làm để c đi học, k ngờ cô đi theo cô nhập cô hành cho thế này?, c H nói với giọng mệt mỏi, giọng lúc này của c k giống lúc nãy nhá các bác, vì lúc bị nhập e nghe lơ lớ the thé í, còn giọng bây giờ c nói trầm, ấm hơn nha chứ k chói tai như cái giọng bà cô 9, 10 j đó đâu ạ.
C ngồi nghỉ 1 lúc, kể cho mn nghe xong đang ngồi thì e lại thấy mắt c ấy nhắm vào, đầu đảo đảo như con gà sắp chết toi í Biểu tượng cảm xúc pacman, xong c lại bị nhập và hành tiếp, cứ mỗi lần nhập vào phải hành c tầm 10p, mà c bị như thế từ lúc 9h cho đến tận 11h trưa tới khi a ck đến đón về mới thôi, ôi mai gót! nghĩ lại mà h e vẫn thấy ớn cả sống lưng nè, hị hị.
Lần thứ 2.
Lần này là ở tại nhà bác e luôn ( a trai của bố e), Chuyện mới sảy ra vào tầm tháng 2 năm ngoái thôi. Hôm đó là đám cưới của con trai út nhà bác e, cỗ to linh đình lắm, tầm 200 – 300 mâm ấy. tối hôm đó tầm 7h, khách khứa đến vẫn ăn uống, chúc rượu bình thường thì có 1 chú trong làng đến hộ đám cưới bỗng dưng lăn đùng ra sân, ngồi vừa khóc vừa cười, tay chỉ lung tung cả. Mọi người cứ tưởng chú ấy bị say rượu nên bảo 1 anh nhà gần đó đưa về, nhưng lúc a này lại gần thì chú ấy lao vào ôm chầm lấy a đấy và nói: t yêu m nhé, cho t thơm m 1 cái nhé . Bấy giờ a này sợ xanh mắt, vội vàng giãy ra rồi k dám vào gần nữa. Mấy bà ngồi đó hiểu chuyện nên người chạy đi lấy dao, người đi bẻ cành dâu mang lại nhét lá dâu vào túi áo, túi quần chú ấy rồi cầm cành dâu vụt tới tập thì chú ấy vừa khóc vừa lăn lộn dưới sân nhìn tội lắm. Được 1 lúc mệt rồi, mn bảo 2 anh em của chú ấy đưa chú ấy về. Lúc chuẩn bị cho chú ấy ngồi lên xe máy để lai về, tự dưng chú ấy ru a trai chú ấy ngã xô về phía trước và bảo là có ai ở đằng sau ru chú ấy.
Đưa về đến nhà, chú ấy k dám vào nhà các bác ạ, cứ lùi lại sợ sệt cái gì đó ( e nghĩ chắc các cụ k cho vào, vì trên này người ta thờ cúng tổ tiên, địa thần rất hẳn hoi). Lúc này 1 anh cháu của chú ấy đứng đằng sau bảo: k chịu vào nhà thì ru chú ấy vào, chú ấy quay lại lườm a này mắt sọc đỏ lên quát: m mà ru t vào, ngày mai m chết ngay cho coi. A này sợ quá k dám nói năng gì nữa, lùi ra xa luôn. Lúc bấy giờ chị dâu chú ấy mới hỏi: thế m lài ai? Sao lại nhập vào e tao?. Nó bảo là: tao bị chết đuối ở đập Khuôn Thần ( các bác đã nghe đến đập Khuôn Thần ở Lục Ngạn chưa ạ?), hôm nọ tao thấy 2 vk ck thằng này đi ăn cỗ, ngồi thuyền qua đập, t thấy hợp t theo về đây…..
Nghe nói giãi bày được lúc , thì bà c dâu chú này sai người xg bếp lấy 1 ít muối và gạo rắc trước cửa chính cửa nhà rồi bất ngờ ru chú ấy vào nhà, thế là chú ấy xỉu xg sàn nhà, nằm 1 lúc sau thì tỉnh. Tỉnh lại mn hỏi có nhớ gì k? thì chú bảo k nhớ gì cả, chỉ biết là đang ở đám cưới, lúc sau thấy đau đầu rồi k nhớ gì nữa hết.
Chuyện e kể hết rồi ạ, hòn toàn là có thật luôn k phải e bốc phét đâu hihi. Các bác đọc xong like cho e cái
Xem thêm…

chuyện vùng sông nước… – Tác Giả khói

10:53 |
chuyện vùng sông nước

Sông nước miền tây hiền hòa,nhưng dưới dòng nước đục ấy là những chuyện huyền bí mà mình đã từnng chứng kiến…
Hồi đó có lần mình theo ghe chở trái cây,sau khi tới bến,ghe neo vào,mấy anh em mới chuyển hàng lên vựa thì trời cũng tối nên phải ởlại,mấy anh kêu mình lên vựa ngủ nhưng mìnhnhất quyết không đi vì trên đó lạ chỗ…đêm, mấy anh thì lên bờ hết rồi, chỉ còn mình nằm dưới ghe, sóng vỗ ì ạch là chiếc ghe lắc lư qua lại làm mình muốn say sóng luôn…chợt… mình nghe tiếng động “bạch…bạch…” phát ra từ phía lái ghe…nằm im lặng và nghe kỹ thì tiếng động ấy rất rõ ràng ,như là tiếng vỗ vào sàn ghe vậy…sợ bọn trộm, nên mình nhẹ nhàng tiến về phía tấm rèm treo ,thuận tay mình vớ lấy cây mác rồi kéo tấm rèm qua…dưới ánh đèn măngsông …mình thấy mộtđống màu đen ngồi trên thành ghe gần với chỗ phơi đồ…đống màu đen đó to lắm,đen bóng mà nhơn nhớt,toàn thân dính đầy rong rêu… nhớ lại mọi người thường nói là có bọn trộm ở mấy khu vực gần sông ,bọn chúng bôi nhớt khắp người rồi đi trộm cắp nên hay gọi bọn đó là ma nhớt….mình cầm cây mác lao thẳng ra ngoài rồi la lên “đ.m,ăn trộm hả,tao đâm chết mẹ mày”….bóng đen nhảy xuống nước… nhưng…. một bóng đen to lớn vậy mà nhảy xuống lại không nghe tiếng nước văng lên….sợ nó còn bám vào thành ghe ,mình tiến lại gần thìmình đạp trúng vũng nước gì đó trơn lắm làm mình trượt chân bay luôn xuống sông….nước sông ban đêm lạnh ngắt…mình vội bơi vào…bỗng…xung quanh mình có rất nhiều bong bóngnổi lên…chân mình đạp vào thứ mì đó lành lạnh…đáng lý ra đã ngâm lâu dưới nước thì thân nhiệt sẽ quen và không thấy lạnh,nhưng chỗ nước này…nó lạnh một cách không bình thường. Mình gắng sức bơi thật nhanh lại ghe rồi leo lên…quần áo ướt gặp gió thổi lạnh đến thấu xương.. mình vội lấy bình thuỷ dung nước sôi mà mấy anh đem xuống lúc chiều,rồi pha nước tắm,lúc lại sào lấy cái khăn lau mình thì m ình thấy toàn bộ đồ phơi đều dính thứ gì đó nhớt nhầy,đưa cái khăn lên mũi ngửi thì…một mùi thối như mùi cá ương lên lẫn với mùi sình đất…mình để ý thấy cóvũng nước kéo dài từ chỗ phơi đồ đến thành ghe ,chỗ bóng đen lúc nãy…lấy đồ khác thay,rồi mình đi một vòng ghe để kiểm tra ,sau đó thì đi ngủ….
Đang ngon giấc thì mình nghe tiếng “ùm….ùm…” như có ai nhảy xuống nước vậy ,rồi có tiếng cười đùa…. lúc này trời cũng gần sáng rồi,”quái thật,không lẽ mới sáng sớm mà có người tắm sông” mình nghĩ trong đầu….nhìn vào đồng hồ mới có ba giờ sáng,mình chui ra mui ghe thì…đứng hình….dưới ánh sáng mờ mờ…vô số bóng đen không rõ hình dạng từ trên bờ nhảy xuống sông…tiếng “ùm…ùmmm” phát ra nhưng mặt sông vẫn tĩnh lặnh,không có đến một giọt nước văng lên…đây là lần đầu mình đi ghe,và đây cũng là lần đầu mình thấy cảnh này…hoảng sợ…mình bắt cầu ván rồi chạy luônlên bờ để đi kiếm mấy anh….đến sáng hôm sau về lại ghe,chú năm chủ ghe mới kể mình biết thứ mình gặp là ma da,và chỗ bến này vào khoảng năm 1986 có một vụ chìm ghe làm chết năm người trên đó nên dân ở đây lập một cái miếu thờ chỗ bụi bần gần đó…..
Quái vật sông…
Sau vụ đó thì mình đâm ra sợ cái vụ đi ghe với tàu,nhưng vì chén cơm nên mình phải tiếp tục những chuyến hành trình trên sông nước….cũng như lần trước, lần này ghe mình neo lại chỗ ngã tư vàm,vì hàng chưa gom đủ nên mấy anh em rảnh rỗi rủ nhau tắm sông….mình thì không dám tắm mà chỉ ngồi trên ghe…”a,bắt được rắn to tụi bây ơi”..thì ra là anh quốc nãy giờ thấy lò mò chỗ bãi cát,anh quốc lấy cái áo trùm con rắn lại rồi leo lên ghe…mấy anh em gom lại,anh quốc thả con rắn vào thùng….con rắn to bằng cổ tay người lớn,dài chừng hai sải tay,vảy nó đen bóng ,đặc biệt phần đầu nó nhô lên một cục u trông như cái sừng,mà sau nó có vẻ mềm mềm như rắn mới đẻ….”rắn to quá đem bán đi”….”thôi, ngâm rượu là ngon”…mấy anh đang bàn tán vui vẻ thì…”cành…”….chiếc ghe như có vật gì đó tông mạnh vào bên hông làm chiếc ghe dạt sang một bên…hoảng hồn vì tưởng có ghe tông trúng,mn vội chạy lại xem thì chẳng thấy ghe nào….nhưnh…..dưới mặt nước… một bóng con gì đó dài hơn năm thước và to bằng một gốc dừa lâu năm…bóng đen bơi vòng ghe,nhìn dáng bơi của nó thì chắc chắn rằng đây là một con rắn….con rắn lại tông mạnh vào thành ghe một lần nữa…anh em trên ghe vội cầm lấy mái chèo với gậy tầm vông để thủ thế…chợt có giọng nói vang lên “không lẽ bắt trúng con nó”…mọi người nhìn về hướng cái thùng,con rắn con như cảm nhận được rắn mẹ ở gần nên giãy liên tục…anh quốc chạy nhanh lại cái thùng rồi cầm cái thùng quăng về hướng bãi cát gần đó….dưới dòng nước ,bóng con rắn to bơi nhanh về bãi cát rồi bò lên…mn trên ghe ai cũng xanh mặt vì con rắn to khủng khiếp… cái vảy nó gần bằng cái chén ăn cơm…nó ngậm con rắn con vào miệng rồi bơi xuống nước mất dạng…dòng sông lại yên tĩnh như ban đầu…chuyện này khi hỏi người dân sống ở đây thì họ bảo đó là Giao Long,hằng năm mọi người đều phải cúng tế nó,cách đây hơn hai chục năm,có một lần họ thấy xác giao long dạt vào bờ,nhưng nó chỉ to bằng cái cột nhà chứ không lớn như con mà bọn mình thấy…và họ nói bọn mình may mắn,vìbắt con của nó nhưng không bị nó trả thù…..mn cạch luôn chỗ bãi đó ,không bao giờ ghé lại nữa….
Có lần mình còn gặp cá sấu nữa, lúc đó đang đứng trên ghe đái bậy xuống sông thì thấy một vật gì đó to lắm,nó xù xì như một khúc cây vậy,nó trôi cách chỗ mình đứng chừng hai thước… nhưng…nước đang chảy thì khúc cây không trôi theo hướng dòng nước mà lại trôi ngược dòng…nhìn kỹ thì thấy hai con mắt nó to đùng…sợ quá mình vội chạy ra mui kêu mấy anh….
Nếu truyện hay,ace ủng hộ …đón tiếp phần hai : cướp người của hà bá… 
Xem thêm…

Sống chết ngày valentine

10:50 |
câu chuyện mình kể dưới dây là trước lúc mình lập gia đình .mình là người chứng kiến cũng là người liên quan đến câu chuyện này . thằng em mình tên Q ( thật ra là bạn của em trai ) nó mở quán gội đầu thời gian đó mình không có việc làm nên cũng ra quán hộ nó , ngôi nhà nó thuê là nhà của nhà mình cho thuê lại , nhưng trước khi nó về nhà mình thuê nó mở ở chợ , làm ở đó 1 thời gian lúc đó mình k làm cũng nhưng cũng không rõ lắm .Q là 1 thằng thích chơi bời nhưng với vẻ ngoài ưa nhìn và giỏi lấy lòng người khác nên cũng có rất nhiều cô gái thích .và H ( mình k biết tên nên họi H vậy ) cũng không ngoại lệ ,quen nhau 1 thời gian sau đo thế nào thì mình không biết ,sau khi Q về nhà mình làm được 1 năm thì H có chuyện , ngày mai là đám cưới của H nên cô xin về sơm để còn chuẩn bị ; đi cùng H có 1 người bạn đang mang thai . 2 người vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ nhưng họ đâu ngờ đó cũng là ngày cuối cùng họ được cười nói vui vẻ như vậy . bổng từ xa chiếc xe chở đất lao đến họ với vận tốc cực nhanh đến từ phía sau ” Rầm ” 1 người bị cuốn vào gầm xe nát bét còn 1 người cũng k hơn ji , máu me khắp nơi ( mình k đk chứng kiến nên chỉ kể sơ qua nhưng ji mà ngta kể lại ) .gần tết nên các cửa hàng tóc rất đông người và cửa hàng mình cũng thế , có cô khách quen kêu mình lấy cây xả nấu nước gội đầu cho nó thơm , mình kêu Q đi mua và từ khi Q đi mua xả về thì mọi chuyện cũng bắt đầu xảy ra .nó kiêu đêm ngủ hay bị bóng đè lại có người con gái thì thầm bên tai , nhưng chẳng ai tin nó hết vì nghĩ nó bếch ” nó nghiện đá ” nên ảo tưởng ra như vậy .nhưng khi nó bảo người qua ngủ cùng thì người ấy cũng bị đè và bị trêu giống nó . cuối cùng thì mọi người cũng phải tin đó là sự thật , đêm 23 tết nó đi chơi cũng gần 12h đêm như thường lệ nó cởi quần áo trèo lên ngủ thì nó bắt đầu mơ thấy 1 vụ tai nạn và nhìn thấy cả biển số xe , và cũng như mọi lần cảm giác như kiểu có con ji đó bò vào chăn và chạy thẳng vào ( … ) vì nó cởi chuồng đi ngủ mà , nó bật dậy và thấy sau màn gió có người đang đứng đó nhìn nó và thế là nó vớ lấy cái quần và chạy ra khỏi quán . mở đt ra nhìn thì lúc đó là 0h15 vậy là nó chỉ ngủ đk 1 lúc , nó đi xuống quán thằng bạn gọi lên để ngủ cùng nhưng k ai dám lên ngủ cả . sau hôm đó thăfng nào thằng đấy k dám đi qua quán vào buổi tối nữa , cả mình lúc đó cũng vậy cái cảm giác rợn rợn người nên cho dù là buổi sáng mình cũng không dám ở đó 1 mình , mình mang chuyện nó mơ thấy ma đem kể vs chú mình , chú đk ăn lộc lên có thể nói như mấy ng xem bói vậy đó . chú bảo là nó bị ma theo đòi lấy nó làm ck nếu k nhanh thì 14/2 này nó sẽ bắt đi .mình kể cho Q nghe và kêu nó chuẩn bị đồ lễ để cúng và nó cũng nghe theo về nói mẹ nó mua đồ , trong mấy ngày ấy quán đóng cửa không làm , mình đưa mẹ ra quán để làm tóc vì mình có chìa khoá riêng ,vừa mở cửa thì cái bình nóng lạnh phát nổ mà kì lạ là cầu dao điện mình chưa bật và mấy ngày đóng cửa có sao đâu sao tự yên lại thế . cái phòng mấ hôm không có người đã lạnh lẽo cộng thêm tiếng nổ lơn khiến 1 số ng hiếu kỳ chạy qua xem . sau đó mình khoá cửa cùng mẹ đi làm k dám ở lại đó nữa . đêm 30 chú mình làm lễ gọi vong của H nhập vào , lúc mẹ mình , mình và mấy người hỏi nó nhưng nó k trả lời còn quát lại bảo không đủ tuổi để nói chuyện vs nó , sau đó bị chú mình đánh thì nó ngoan ngoãn trả lời ” cháu thích nó vì nó đẹp trai và ga lăng nên cháu sẽ bắt nó đi làm chồng ” chú mình không cho và bắt nó đi học đạo nếu nó nghe lời nhưng nó không chịu chú định nhốt nó vào nhưng các cụ nhà nó lại xin cho nó về để dạy nó ” nó ngang lắm vẫn không chịu sau đó bị đánh 1 trận nó mới chịu buông tha , sau lần đó mọi chuyện lại trở lại bình thường . thỉnh thoảng người ta vẫn nghe tiếng khóc ở nhà cô gái kia có lẽ do chết đường nên không được vào nhà , ở chỗ tai nạm ấy thỉnh thoảng nta cũng bắt gặp 2 cô gái đừng gọi taxi chở về cầu voi , có 1 người chở về đến đó quay lại thì k thấy ng đâu về anh ấy bị ốm nằm bệnh viện khá lâu , chị bán nước mía thì bị gọi mấy lần mang nước mía ra đến khi quay lại thì k thấy người đâu , cũng có 1 số người đi qua trêu nhau về 2 người âys đêm về nghe tiếng nói chuyện của 2 ng con gái mà k thấy ng ở đâu . qua 100 ngày thì k thấy ji nữa .
Vcâu chuyện mình kể dưới dây là trước lúc mình lập gia đình .mình là người chứng kiến cũng là người liên quan đến câu chuyện này . thằng em mình tên Q ( thật ra là bạn của em trai ) nó mở quán gội đầu thời gian đó mình không có việc làm nên cũng ra quán hộ nó , ngôi nhà nó thuê là nhà của nhà mình cho thuê lại , nhưng trước khi nó về nhà mình thuê nó mở ở chợ , làm ở đó 1 thời gian lúc đó mình k làm cũng nhưng cũng không rõ lắm .Q là 1 thằng thích chơi bời nhưng với vẻ ngoài ưa nhìn và giỏi lấy lòng người khác nên cũng có rất nhiều cô gái thích .và H ( mình k biết tên nên họi H vậy ) cũng không ngoại lệ ,quen nhau 1 thời gian sau đo thế nào thì mình không biết ,sau khi Q về nhà mình làm được 1 năm thì H có chuyện , ngày mai là đám cưới của H nên cô xin về sơm để còn chuẩn bị ; đi cùng H có 1 người bạn đang mang thai . 2 người vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ nhưng họ đâu ngờ đó cũng là ngày cuối cùng họ được cười nói vui vẻ như vậy . bổng từ xa chiếc xe chở đất lao đến họ với vận tốc cực nhanh đến từ phía sau ” Rầm ” 1 người bị cuốn vào gầm xe nát bét còn 1 người cũng k hơn ji , máu me khắp nơi ( mình k đk chứng kiến nên chỉ kể sơ qua nhưng ji mà ngta kể lại ) .gần tết nên các cửa hàng tóc rất đông người và cửa hàng mình cũng thế , có cô khách quen kêu mình lấy cây xả nấu nước gội đầu cho nó thơm , mình kêu Q đi mua và từ khi Q đi mua xả về thì mọi chuyện cũng bắt đầu xảy ra .nó kiêu đêm ngủ hay bị bóng đè lại có người con gái thì thầm bên tai , nhưng chẳng ai tin nó hết vì nghĩ nó bếch ” nó nghiện đá ” nên ảo tưởng ra như vậy .nhưng khi nó bảo người qua ngủ cùng thì người ấy cũng bị đè và bị trêu giống nó . cuối cùng thì mọi người cũng phải tin đó là sự thật , đêm 23 tết nó đi chơi cũng gần 12h đêm như thường lệ nó cởi quần áo trèo lên ngủ thì nó bắt đầu mơ thấy 1 vụ tai nạn và nhìn thấy cả biển số xe , và cũng như mọi lần cảm giác như kiểu có con ji đó bò vào chăn và chạy thẳng vào ( … ) vì nó cởi chuồng đi ngủ mà , nó bật dậy và thấy sau màn gió có người đang đứng đó nhìn nó và thế là nó vớ lấy cái quần và chạy ra khỏi quán . mở đt ra nhìn thì lúc đó là 0h15 vậy là nó chỉ ngủ đk 1 lúc , nó đi xuống quán thằng bạn gọi lên để ngủ cùng nhưng k ai dám lên ngủ cả . sau hôm đó thăfng nào thằng đấy k dám đi qua quán vào buổi tối nữa , cả mình lúc đó cũng vậy cái cảm giác rợn rợn người nên cho dù là buổi sáng mình cũng không dám ở đó 1 mình , mình mang chuyện nó mơ thấy ma đem kể vs chú mình , chú đk ăn lộc lên có thể nói như mấy ng xem bói vậy đó . chú bảo là nó bị ma theo đòi lấy nó làm ck nếu k nhanh thì 14/2 này nó sẽ bắt đi .mình kể cho Q nghe và kêu nó chuẩn bị đồ lễ để cúng và nó cũng nghe theo về nói mẹ nó mua đồ , trong mấy ngày ấy quán đóng cửa không làm , mình đưa mẹ ra quán để làm tóc vì mình có chìa khoá riêng ,vừa mở cửa thì cái bình nóng lạnh phát nổ mà kì lạ là cầu dao điện mình chưa bật và mấy ngày đóng cửa có sao đâu sao tự yên lại thế . cái phòng mấ hôm không có người đã lạnh lẽo cộng thêm tiếng nổ lơn khiến 1 số ng hiếu kỳ chạy qua xem . sau đó mình khoá cửa cùng mẹ đi làm k dám ở lại đó nữa . đêm 30 chú mình làm lễ gọi vong của H nhập vào , lúc mẹ mình , mình và mấy người hỏi nó nhưng nó k trả lời còn quát lại bảo không đủ tuổi để nói chuyện vs nó , sau đó bị chú mình đánh thì nó ngoan ngoãn trả lời ” cháu thích nó vì nó đẹp trai và ga lăng nên cháu sẽ bắt nó đi làm chồng ” chú mình không cho và bắt nó đi học đạo nếu nó nghe lời nhưng nó không chịu chú định nhốt nó vào nhưng các cụ nhà nó lại xin cho nó về để dạy nó ” nó ngang lắm vẫn không chịu sau đó bị đánh 1 trận nó mới chịu buông tha , sau lần đó mọi chuyện lại trở lại bình thường . thỉnh thoảng người ta vẫn nghe tiếng khóc ở nhà cô gái kia có lẽ do chết đường nên không được vào nhà , ở chỗ tai nạm ấy thỉnh thoảng nta cũng bắt gặp 2 cô gái đừng gọi taxi chở về cầu voi , có 1 người chở về đến đó quay lại thì k thấy ng đâu về anh ấy bị ốm nằm bệnh viện khá lâu , chị bán nước mía thì bị gọi mấy lần mang nước mía ra đến khi quay lại thì k thấy người đâu , cũng có 1 số người đi qua trêu nhau về 2 người âys đêm về nghe tiếng nói chuyện của 2 ng con gái mà k thấy ng ở đâu . qua 100 ngày thì k thấy ji nữa .
Đông Anh
Xem thêm…

Copyright ©THT - Được biên soạn và sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau - Ghi rõ nguồn:http://webdoisongtre.blogspot.com/ - Khi phát hành thông tin trên trang này
Confession | Namkna | khoa học tâm linh |